Thứ Năm, 23 tháng 6, 2011

Dặn dò 4

Sáng nay bố đã nói với Su những gì bố nghĩ về cách sống của Su hiện nay. Đó là cách sống thụ động, ỷ lại - kiểu sống của vật nuôi. Một vật nuôi chỉ chờ để làm những gì người ta bảo làm, sống những gì người khác muốn mình sống.

Kiểu sống vật nuôi không muốn động não, không dám chấp nhận thử thách và rủi ro, dần trở nên nhát đảm và lười biếng.

Đó là một cách sống! Đó là một lựa chọn của đời mình.

Có nhiều lựa chọn khác để sống cuộc sống của mình.

Một gợi ý là - sống kiểu sống của một người tự do, biết mình muốn gì và làm gì để có được điều mình muốn.

Đó là cách sống năng động, động não, tìm tòi, chấp nhận rủi ro, thách thức. Luôn tận dụng tất cả những gì mình có: thời gian, sức lực, tâm trí để sống trọn vẹn cuộc đời duy nhất của mình; để phát triển bản thân về tri thức, kỹ năng, nhân cách, sức khỏe; để có thể tận hưởng những kỳ thú cuộc sống này có thể đem lại cho những người xứng đáng.

Con phải ý thức và thay đổi! Vì con còn đang ở tuổi có thể thay đổi. Con không còn nhiều thời gian! Chỉ vài ba năm nữa, khi đã trưởng thành, con sẽ KHÔNG THỂ thay đổi và khi đó con sẽ mãi là kiếp vật nuôi!

Thứ Tư, 8 tháng 6, 2011

Dặn dò 3

Ưu thế lớn nhất của Su khi đến Pomfret là gì?

Là đến từ Việt Nam!

Nguồn gốc, văn hóa, tính cách, con người Việt Nam là những gì mà các bạn khác không có, là điều duy nhất Pomfret mong đợi Su đóng góp để làm phong phú tính đa dạng của cộng đồng trường. Dĩ nhiên đó phải là những điều tốt và tích cực.

Vậy, con đừng bao giờ tự ti mặc cảm về nguồn gốc, xuất thân mà hãy tự hào và tự tin thể hiện bản sắc của mình một cách tích cực. Đó là ưu thế lớn nhất của mình!

Đừng bao giờ sợ sai khi phát biểu ý kiến - quan trọng là mình có ý kiến riêng của mình, không sao chép, hái lượm của ai.


Cuối cùng, trong bất cứ trường hợp nào, vì bất cứ lý do gì, đừng bao giờ chê bai đất nước, cội nguồn của mình dù đó là sự thực. Hãy biết im lặng một cách khôn ngoan. Rất nhiều khi im lặng là vàng!    

Học để làm gì?

Su và Nu có thấy là tất cả mọi việc bố và mẹ đang làm hầu như chỉ để phục vụ cho việc học của hai anh em không?
Tại sao việc học của Nu và Su lại quan trọng thế và bố mẹ muốn Nu và Su học để làm gì?

Vì học là phương cách duy nhất giúp Su và Nu có thể trở thành một người trưởng thành về nhân cách và tự do về tinh thần & vật chất 

Bố muốn Su và Nu học để có kiến thức và khả năng tư duy độc lập & phê phán; để không bao giờ bị lừa dối, bịp bợm, nô lệ về tư tưởng bởi bất kỳ ai vì đó là bất hạnh lớn nhất của một con người.

Chỉ như vậy thôi, hãy học vì chính cuộc đời của các con.


Mẹ làm gì ở miền Trung?

Đầu tháng năm, mẹ, bố và anh Quyền đi một chuyến làm thị trường ra miền Trung. Su có một buổi chiều cùng đi với bố mẹ ở Huế nên biết mẹ làm gì. Còn Nu chắc là không biết?
Ở mỗi tỉnh, mẹ đến các nhà thuốc để xin họ cho mình trưng bày các poster quảng cáo sản phẩm của mình.


Đầu tiên là tìm những vị trí đẹp trong nhà thuốc để xin họ cho mình đặt poster của mình ở đó.


Rồi chuẩn bị đồ nghề


Bóc poster


Ngắm nghía,... rồi dán.
Mẹ dán ở ngoài, anh Quyền dán ở trên để tranh thủ thời gian làm được nhiều nhà thuốc.
Lúc này đây chiều cao của anh Quyền thật là "đắc dụng" khi cần đặt các bảng nóc tủ


Phù ...!!! vừa hoàn tất trưng bày ở một nhà thuốc tại Quảng ngãi và mọi người đang chiêm ngưỡng thành quả của 30 phút lao động.


Tốn bao nhiêu công sức mà không biết những poster này sẽ tồn tại ở đó được bao lâu? và giúp bán được bao nhiêu hàng?

Những hình ảnh này để nhắc Su và Nu là mẹ đang phải làm việc cực nhọc thế nào...!!!

Su và Nu hãy cố gắng học để đừng phụ công Mẹ nhé.

Thứ Năm, 2 tháng 6, 2011

Miền Trung tháng 5/2011 (tt)

Một trong những lý do chính của chuyến đi là hành hương đến Đức Mẹ La Vang ở Quảng trị. Bố muốn Su đến viếng và xin Đức Mẹ chở che ban ơn lành cho chặng đường đời gian nan sắp tới.

Trước hết là đứng dưới chân Mẹ xin Mẹ ban phước lành:


Cả gia đình cùng chụp với nhau dưới chân Đức Mẹ


Hai mẹ con chụp hình trước nhà thờ cũ

Thứ Tư, 1 tháng 6, 2011

Nu's Show

Nu biểu diễn và tự thu bằng máy ảnh Canon.


;-))

Miền Trung tháng 5/2011

Tháng năm bố và mẹ đi làm thị trường ở miền trung với anh Quyền. Su và Nu vừa nghỉ hè nên được cho theo ra Đà nẵng chơi. Tiếc là cuối cùng Nu phải ở nhà vì vướng thủ tục hàng không. 
Sáng sớm thứ bảy 7/5, bố đón Su ở sân bay Đà nẵng rồi cùng với cha con chú Hải đi Hội an chơi.
Bố đi Hội an rất nhiều lần rồi, lần này đi làm thợ chụp ảnh. Cha con chú Hải thì là người địa phương nên chuyến đi này thực ra là dành riêng cho Su.
Như hầu hết mọi người, tour thăm Hội an bao giờ cũng bắt đầu từ chợ:
rồi lang thang dọc theo dãy nhà cổ có những hội quán và chùa của người Hoa, những cửa hàng bán đồ lưu niệm, bán tranh, tiệm may, cửa hàng ăn phục vụ khách du lịch.

Hai bố con ngồi nghỉ chân trong một hội quán người Hoa. Trời nắng và nóng quá!

Bố chụp cho Su một bức hình thật đẹp ở chùa Cầu nổi tiếng:

Rồi ngồi nghỉ và uống nước bên bờ sông Hoài:

Không thể không chụp một bức hình kỷ niệm của hai bố con ở ngôi nhà từng là đại lý của công ty Shell gần 100 năm về trước với bảng hiệu con sò xưa nhất và duy nhất còn lại ở Việt nam.

Nhà của Nu

Nu bắt đầu được nghỉ hè, quanh quẩn ở nhà cả ngày.
Chẳng biết làm gì, chẳng có bạn, Nu lủi thủi chơi một mình.
Mấy ngày nay Nu lôi bộ xếp nhà cũ ra lúi húi dựng lại, dựng mãi rồi cũng được.
Nhà của Nu đây, đẹp không?
Nhà bây giờ bé quá so với Nu. Nu phải nằm co quắp mới vừa. Chả biết nhà có gì trong đó mà Nu cứ loay hoay suốt cả ngày bên trong.
Hai chú mèo làm khách, chạy ra chạy vào đùa giỡn rộn cả lên.
Buổi tối Nu còn mang chăn và gối vào và nằm ngủ trong nhà!
Còn ban ngày thì thỉnh thoàng hai chú mèo cũng vào nằm ngủ.

Thứ Sáu, 29 tháng 4, 2011

Dặn dò 2

Su có nhiều tính cách và khả năng rất tốt; giúp cho Su vượt qua nhiều kỳ thi và bạn bè yêu thích. Bố không phải nói nhiều.

Nhưng Su cũng có rất nhiều điểm chưa tốt.

Một trong những điểm yếu đó là hay ỷ lại.

Bởi vì bà Nội và bố mẹ cứ hay lo lắng và thương yêu nên việc lớn nhỏ gì cũng lo hết cho Su.
Phải thay đổi chuyện này! Sắp tới đây Su phải tự lo liệu mọi chuyện khi học xa nhà.

Không ai giải quyết vấn đề cho mình ngoài chính mình!!

Su phải nhớ điều này, không chỉ thời gian sắp tới mà là cho suốt cả cuộc đời và trong tất cả mọi chuyện.

Không ai sống thay cho mình được.

Mình phải chịu trách nhiệm về những việc mình làm, nhất là khi đã trưởng thành.

Thứ Năm, 28 tháng 4, 2011

Nu thi Học Kỳ 2

Cứ 12:20 trưa mỗi ngày là bố chở Nu đi học. Hình này bố chụp lúc Nu chuẩn bị đi học khi vừa vào đầu năm lớp Bốn.
Thế mà giờ đã sắp hết năm học rồi.
Tuần này Nu thi học kỳ 2 các môn Khoa học, Sử và Địa. Tuần sau Nu sẽ thi hai môn quan trọng là Toán và Tiếng Việt. Xong là chỉ học thêm một ít nữa là nghỉ hè.
Năm sau là lớp Năm, Nu bắt đầu phải chuẩn bị để thi vào lớp Sáu Trần Đại Nghĩa như Nu hằng mơ ước.
Thời gian không bao giờ chờ đợi. Mình mà dừng lại là nó chạy mất mình chẳng bao giờ đuổi lấy lại được.

Dặn dò 1

Su xa nhà thì phải có nhiều điều dặn dò lắm.
Từ bé đến giờ chưa xa bố mẹ ngày nào! Mà Su thì vụng về, vô tâm, bừa bãi, ỷ lại, .... bố rất lo.
Môi trường như Pomfret sẽ giúp Su trưởng thành, bố chắc thế. Hy vọng là Su sẽ mau chóng thích nghi và thay đổi.
Dù sao bố chẳng bao giờ muốn Su bị sự cố gì do hậu quả của các tính cách trên. Bố phải ngồi nghĩ ra các việc quan trọng để dặn dò và viết ở đây. Như thế thật tiện, lúc nào Su cần cũng có thể mở ra xem và khi nào bố nhớ đến việc gì sẽ viết thêm vào.

Dặn dò số một là Su phải biết tự chăm lo sức khỏe cho bản thân, không ỷ lại hoặc chờ đợi ai như ở nhà luôn có nội, bố mẹ, Nu, bà Ba theo dõi để nhắc nhở và chăm sóc.

Sẽ KHÔNG có ai hết!

Do đó, bất cứ khi nào thấy có triệu chứng gì bất thường về sức khỏe, phải chú ý ngay: báo với người giám hộ, gặp phòng y tế, tự uống thuốc,...Đừng ỷ y và lười cho đến khi mọi sự đã trở nên trầm trọng!

Sức khỏe và An toàn là vấn đề quan trọng nhất trên mọi vấn đề.

Nếu không quan tâm giữ gìn sức khỏe và tự bảo vệ mình thì mọi chuyện có thể thành vô nghĩa.
Không khỏe thì không thể học được. Việc học là việc lâu dài cần sự chuẩn bị khôn ngoan và cẩn thận. Nó luôn luôn cần một sức khỏe thật tốt.

Thứ Ba, 26 tháng 4, 2011

Suối nhà ông Hiếu


Hôm Tết, cả nhà xuống thăm và chúc Tết ông Hiếu. Nu và bố rủ nhau đi thám hiểm khu vườn sau nhà. Có một con suối chảy qua khu vườn đó. Mùa khô, suối ít nước, Nu rủ bố tuột xuống lòng suối rồi lội bộ theo dòng suối chơi. Thật là thú vị. Nước suối ít nhưng chảy xiết, nhất là ở những nơi có đá nhiều. Nu chỉ ghét là mạng nhện giăng ngang những lùm cây và ngang qua suối nhiều quá. Nu và bố đi lòng vòng một hồi rồi lên, thế mà cũng lạc mất một đoạn vào vườn nhà người khác.

Bức hình Su phải luôn nhớ!

Đây là một bức ảnh bố chụp bằng điện thoại ở chợ Long Hoa Tây Ninh tháng 12/2011 khi đang ngồi chờ mẹ vào nhà thuốc làm chương trình trưng bày.
Bức ảnh chụp hai bé gái bán vé số. Trẻ em bán vé số có hàng vạn, tại sao bố lại chọn ảnh này? Hãy nhìn bé gái áo vàng, nó giống hệt bé Nu; rất tiếc là bố không lấy được ảnh rõ. Cùng độ tuổi, vóc dáng và ... beo béo! Thật ra nhìn kỹ bé không phải béo vì no đủ mà là do phù, triệu chứng của một căn bệnh hiểm nghèo nào đó? Giống Nu, bé lanh lẹ, hồn nhiên, và vui vẻ. Chắc chắn là bé không được đến trường! Lúc ấy bố nghĩ đến Nu và Su.
Nghĩ đến Su sẽ được học ở một trong những trường tốt nhất nước Mỹ! trong khi có biết bao nhiêu trẻ cùng lứa đang phải mưu sinh vất và khổ sở thế này...

Bố đặt tấm hình này ở đây để mai mốt, trong những lúc khó khăn, thử thách, thất vọng, buồn phiền nhất, Su hãy nhớ rằng tất cả đều chẳng là gì so với những ân sủng lớn lao con đang có. Hãy cố gắng, con sẽ vượt qua được!

Thứ Sáu, 22 tháng 4, 2011

Su chuẩn bị cho một hành trình mới

Tháng 8 này Bố sẽ cùng với Su lên đường, bắt đầu một chặng đường mới của Su.
Su sẽ nhập học Pomfret School năm học 2011-2012.
Hành trình này ít nhất sẽ là mười năm; có thể là mười hai hay mười lăm năm không biết chừng.
Rất nhiều thử thách cam go.
Nhưng cũng hứa hẹn nhiều cơ hội. Những năm quan trọng nhất của cuộc đời Su.
Từ giờ Bố sẽ dùng blog này để ghi lại tất cả những gì Bố muốn dặn dò, chia sẻ, chuẩn bị cho cuộc hành trình; để Su viết lại những gì muốn viết; cả Nu nữa,... cho đến 2022!

Hôm nay là Sinh Nhật lần thứ 16 của Su. 
HAPPY BIRTHDAY TO SU!
Nhưng hôm nay cũng là Good Friday, mọi người phải ăn chay, kiêng thịt :-( nên không có tiệc tùng gì cả. Hẹn tuần sau.

Thứ Bảy, 9 tháng 4, 2011

Lessons from History - Essay ở trường PTNK

We are now live in the present; we worry and make plans for the future. So why do we have to learn about the past in boring History classes? Many people, including me, had that question haunting our minds. However, that was before I read Cicero’s, a famous philosopher, famous quote: "To remain ignorant of things that happened before you were born is to remain a child ". History brings numerous benefits to us everyday, but mostly it helps us understand changes and avoid repeating mistakes that our predecessors have made.
According to Darwin’s theory of evolution, mankind was originally apes. After thousands of years, the apes evolved into what we call “cavemen”. These cavemen lived in shelters built from rocks and stones and found food mostly by hunting and gathering. Then step by step, they turned into the modern people that are living all over the world. After all, I gave such a detailed example just for you to see that, without the studying of fossils, bone structures, remnants of the lost cities, etc. We human can never find out who we were and how our society became such a civilized one. Moreover, studying the past helps us shape the future that we are aiming at, for “he who controls the past, controls the present”- quoted George Owell.
Lily Tomlin once said: "Maybe if people paid attention to it, history would stop repeating itself". Before you decide to do something, you should consider history as an inexhaustible source of reference. History provides many examples, both successful and failed ones. Therefore, you will regret if you do not take your time and study the past carefully, because you will make even the stupidest mistake that some in the past has made. Take the Mongolians as an example. They invade our country three times in a row, and all three times they fell for the same old trick. What they found were just empty villages. Having no food to eat, their fierce army soon died from hunger. There were even a joke that: “ If Mongolians have studied history more carefully, Vietnam will be their territory now”.
So, what will be the effect if children do not learn history? They will not know where they came from, how did the world became what it is now and the reason of other changes. Furthermore, they will keep making mistakes since they cannot learn anything from their ancestors. Last but not least, they will not appreciate what they have now. For instance, they will not know that to have a bowl of fresh rice, many scientist had to make several researches to look for the most nutritious, easy-to-grow crops. In general, our descendants will take for granted what they have now.
To conclude, studying the past is not a waste of time after all. It is a interesting thing to learn and to discover if you have the right method. Contrasting with what most people believe, history contributes to understanding changes over time and prevent us from repeating the mistakes that some of our predecessors have made.

Thứ Hai, 4 tháng 4, 2011

trích nhật ký Nu ngày 3-2-2010

Hôm nay, nhà trường cho cả khối 3 đi xem kịch, 30000/vé. Mẹ tôi đã đóng tiền cho tôi đi xem, cho nên hôm nay tôi vẫn đi học nhưng không học mà đi xem kịch. Và tôi có một câu đố là:
Các bạn có biết tôi đi xem kịch ở đâu không? Chắc hẳn ai cũng biết nơi này rồi phải không? Nơi đó chính là nhà hát Bến Thành, quận nhất TPHCM. Kịch tên là Thánh Gióng, rất hay, nhưng có 1 điều mắc cười là người thì bé xíu mà con ngựa to bằng cái phòng bự.Câu chuyện này làm cho tôi nhớ lại lịch sử Việt Nam.

Thứ Năm, 31 tháng 3, 2011

Trích nhật ký Nu ngày 31/3/2011

Bố của tôi đang đợi 1 lá thư từ trường Pomfret. Tôi không biết lá thư đó ghi những gì, chỉ biết sau khi nhận được bố sẽ bao cả gia đình 1 bữa ăn thật là ngon. Anh hai của tôi cũng đang lo hồ sơ để đi du học à! Anh của tôi sẽ học ở trường Pomfret, giỏi lắm đấy! Không biết sau này tôi có được qua đó học hay không. Nhưng mục tiêu của tôi hiện nay là đậu vào trường Trần Đại Nghĩa. Đó là ước mơ của tôi và sau đó sẽ vào trường PTNK (Phổ Thông Năng Khiếu) chuyên toán. Bố đang rất ủng hộ tôi và giúp đỡ tôi trong việc học tập để sau này tôi có thể biến điều đó thành hiện thực. Anh hai tôi là siêu sao Anh Văn ở nhà, rất là giỏi. Còn tôi đang cố trở thành siêu sao toán của Thế Giới. Thế là mục tiêu đã được xác định.

Thứ Ba, 29 tháng 3, 2011

Viết nhật ký có lợi ích gì cho việc học ở trường?

Nhật ký là nói về ngày hôm nay của người viết. Giống văn kể chuyện ở trường, nếu viết nhật ký mỗi ngày, học sinh sẽ dễ dàng học văn tả hoặc văn kể chuyện ở trường. Đối với học sinh trung học hay sinh viên đại học có thể viết nhật ký theo văn nhận xét, vì học sinh có thể có nhận xét về những việc mình đã làm, hôm nay có việc gì sai sẽ sửa sai về những việc đó. Tôi khuyên các phụ huynh khuyến khích các em học sinh viết nhật ký để học ở trường tốt hơn.

Thứ Năm, 17 tháng 3, 2011

Pomfret School Admission Letter

March 10, 2011
Thien An Hoang
1 Nguyen Huy Tuong, Ward 6
Binh Thanh District
Ho Chi Minh
VIETNAM
Congratulations, An!

We are excited to inform you that you have been accepted to Pomfret School for the 2011-2012 school year. This is quite an honor, as you were selected from one of the most competitive groups of applicants we have had at our school.

Upon enrolling, you will have the opportunity to fully experience Pomfret - a special place where students are challenged in the classroom, on the athletic fields, and in the art studios. Moreover, this is in a caring environment where teachers are inspired about what they do and fully support students in achieving their goals.

You will soon receive an acceptance package in the mail with further instructions. If you applied for financial aid, pertinent information will be included.

In the meantime, we again congratulate you and look forward to welcoming you to the Pomfret School community, where you will be part of our 118 - year tradition of educational excellence.


Sincerely,
Rachel Tilney
Director of Admissions

First Su's writing assignment in the selected team

I once read a book written by a very famous author, named: “Whose cheese should I take”. This book is about two mice living in the “cheese maze” where they can eat as much as they want from the “cheese fountain”. One day the supply depleted suddenly, thus making the mice very confused and scared. One mouse decided to find a new maze, but the other one chose to stay and wait for the cheese fountain to work again, but it never did. In the end, the first mouse found a new maze and continue to live his carefree life, while the one who resist making changes in their life died from hunger. I think this story is true for human too, because the ones who resist making changes in their life are usually the ones who lead a boring life, isolated by the society they live in and slow down the development of the modern world.

“A life without risks is not worth living”, quote aviator Charles Lindberg. Believe it or not, people who resist making changes will consequently have a boring life. They do the same job everyday, eat foods that they are familiar with and never try something new. These people usually die in silence, because their lives are so dug gloomy that no one knows if they were existed. Moreover, not only do they lead a boring life but these conservative thinkers are alienated by the people around them. This is easy to understand, since no one wants to befriend with a friend who is too stubborn to listen to everyone else and change his or her mind.

Furthermore, as the world revolves, it is our duty to adapt to the modern technology. By refusing the developments, we will make our life unnecessarily complicated. How can you contact with someone in an emergency when you refuse to use email and mobile phone? When looking at the bigger picture, people who refuse to change usually slow down the development of society. They never want to take risk experimenting new things and never think outside of the box. If everyone is conservative thinkers, if we all accept the world as it is and fear to make improvements, I am afraid that we might still be living in the ice age with no electricity.

Persuading people to make allowance for changes is not easy because the changes made by the conservative thinkers themselves are the most crucial factor to reverse this bad trend. I do not say that we have to change everything, because sometimes to be always changing is disastrous. Therefore, we all need to have flexibility. We have to weigh the advantages against the disadvantages before deciding to change or not to change. Nevertheless, to accept and make changes need a lot of time and effort because it is natural for human to resist making changes.

To conclude, life is like a race, if you are not making progress, you are falling behind. We are now inherited numerous inventions and developments from our predecessor. Thus, it is up to us not to decline or ignore it, but to cherish and improve it, to make this world a better place than yesterday.