Thứ Năm, 15 tháng 9, 2011

Bài nộp đầu tiên của Su ở Pomfret

Su gửi Bố bài làm đầu tiên phải nộp ở Pomfret. Thầy giáo yêu cầu viết một essay đề tài liên quan đến Summer Reading. 

English Essay Summer Reading.

Dear Tuan Anh,


How are you doing? Is everything fine with your daily life, anything interesting? Sorry for not answering your letters, I was very busy. However, to make it up to you, I will tell you something very interesting. It is so interesting that when I came home I wrote to you right away.

Do you still remember the oak tree that we have been standing at for five years, waiting for a blurry image of a bus to come to pick us up? The relaxing shade of the tree and the harmonious sound of leaves in the cool breeze always make me ponder about a lot of things. Sometimes the joyful imagination of getting back home from school, treating myself a cup of refreshing iced tea, but sometimes, shadowy vision of the future made me perplexed. 

Last week, I was waiting for a bus, just as usual, when I suddenly think about my future. I have not figured out what  I might do in the future. Become a lawyer? With my poor communication skills? A doctor maybe? No, everyone say that only a few real geniuses can, and I am definitely not one of them… Those questions haunted me so much that even when I got on the bus I am still envisioning myself seven years later wearing many kinds of uniform. 

In the middle of confusion, I finally decided to not think about it anymore. I will be a carefree student who hang out with friends, go to Facebook and watch movie all day.  I was very satisfied with my decision, and also tell myself that “Enjoy what you have today” and “What will come will come” will be my favorite mottos.

However, when I came back home, I read the book named “Glass Castle” and I had to change my mind immediately. It made me think about the choices I have to make in my life and how it affects my future. 

Let me give you a brief summary of it so you can understand. The book is a self-biography of the author, Jeanette Walls, who was born in a very poor family with three kids. They had to struggle with the bills, move from town to town, and had barely anything to eat. They were so poor that at some point, Jeanette and her siblings had to search for the inedible, odoriferous food in the trashcan of the school cafeteria, and get clothes and money by stealing. 

In addition,their family was not a peaceful, normal one. Their mother is a woman who loves art and paints all day. There would not be any problem if she could sell any paintings to alleviate the heavy financial they have to suffer. She could not sell any of them, but still wildly believe that she has talent that will be discovered someday. So instead of choosing to do the right thing for her children, she left them alone doing what they want and treat her paintings like they were her “beloved babies”. 

That indifference resulted in the accidental burning to near death of the author. When Rose Mary Walls had a chance to work as an teacher, she refused to do it, and said: “I have sacrificed so much for you all, it is time for me to treat my own self a bit”.  If I were her, I would choose to care for my children, to take them for a walk every Saturday night, to read them stories whenever they go to bed instead of being selfish and self-centered, don’t you think?

You may think that their mother was inadequate for a real mother.However, the real problem lies in their father. He could have chosen to be a good figure for his kids to follow; he could have chosen to work hard for his family. He could also have chosen not be self-sufficient and accept the help from the charity organizations and the community for the future of his kids.  

But no, he would rather choose to leave a job just because of a minor conflict with his boss and leave his children starving. To make matters worse, he is an alcoholic and came home shouting and throwing things at everyone else. 

It was so chaotic that Jeannette described it as “broken glasses were everywhere, and the room seemed like it was hit by a bomb”. He is weak and very bad at keeping his promises too, those characteristics shows clearly when he tried to trick Jeanette into giving him money to buy beer, “like a kid crying for some candy” and when he promised to build a glass castle but instead turned the hole made for the castle into a garbage dump. 

He even ruined the whole family’s Christmas when he burnt down the pine tree that the kids have tried so hard decorating by using the lighter – the Christmas present that they dedicated only for him. Therefore, “all the excitement and joy went up with the fire”. 

After I read all the things about him, I promised myself that I will always consider carefully the advantages and disadvantages before making a decision, a choice in my life. Because I know that every choice I make has an effect on my life, more or less. 

I could choose to be carefree and not study hard to turn out as a homeless, penniless guy and father, a shame to myself and a burden to my family. Or, I can just treasure this period of time as a youngster to study hard for just about six more years and be a successful entrepreneur. In the end, it is all up to me, I am the one who decide how my future is going to be.

One more lesson about choice that I got from “The Glass Castle” is that, you can choose to make your life stressful and filled with unhappiness or full of laughter, it is up to you. 

Jeanette Walls taught me to forgive people, and free my mind from the faults of others. Even with an empty stomach and was very sad by her parents wrongdoings, Jeanette always try to find a logical reason to forgive them and welcome them back to her. 

When her dad told her that he is going to give up drinking as a birthday present for her I, as a reader, did not believe him at all and I think you will probably the same too. But Jeanette had faith in her father, she forgot about all the melancholy her dad has brought to the family, and waited in front of his room every day to see if she can help until she realized that her father did not have the fortitude to quit drinking. 

The same happens when he stole money from her, she knew that he used it to buy beers but she forgave him. Had she not been forgiving and open-hearted, there will be a lot of chaos and sadness that break the family apart, don’t you think? I promise myself that I will make wise choice of forgiving people like her too.

So, what do you think? Maybe my thoughts were unorganized and lengthy but the book “The Glass Castle” somehow really did change a part of me. It enlightened and fascinated me with the thoughtful lessons about choice you have to make in your life and how greatly it affects your life and future. 

Hey, if you have any comments or if you just read an interesting book, write and share with me, I am so willing to discuss with you… It is time for me to sleep, I will see you later, ok? I am looking forward to hearing from you!

Yours sincerely,
An 

Hoang Nhat Anh

My name is Nhat Anh. At In home everyone call me is Nu. In my english school, my english name is Ashley. I'm 10 years old. I'm studying in Dinh Tien Hoang school. This is the last year i'm study in on this school. My class name is 5/6. I love art and sing. My I art skill is good not to bad. My farther father's name is Nhat . My mom's name is Linh . My brother's name is An but his name in at home is Su. My dad is an enginer, my mom is a doctor, and my brother is studying in U .S .A. I like Pop music. Ssinger i like is Lady Gaga, Taylor Sswith ,2pm ,2nei1, Katy Perry, Super Junior, Nicki Minaj, and Britney Sspears, and Selena Gomes .

Thứ Tư, 24 tháng 8, 2011

tháng 4 ở Vũng Tàu .

Ngày 11/4/2011 Nu đang ở Vũng Tàu chơi. Nu dược chơi ở nhà banh nữa. Nu chơi ở quán cafe Aupolac. Ở đó
Nu chơi thú nhún, nhà banh... Xong rồi Nu đi tới những nhà thuốc để mẹ làm việc. Và sau đó Nu đi tắm biển.Tắm xong Nu đi ăn trưa, ở bữa ăn trưa Nu thích nhất là món mực chiên nước mắm, món này ăn với cơm là tuyệt vời. Ăn trưa xong Nu về khách sạn nghỉ ngơi. Chiều Nu đi tắm biển tiếp. Thích quá!!!

Mua Giầy cho Nu

Bố đi Mỹ nói sẽ mua cho Nu một đôi giầy mới. Nu lấy thước dây để đo chân của Nu. không biết phải lấy cái gì để bố nhớ kích cỡ. Nu mới lấy một cái tờ giấy vẽ chân của Nu lên trên đó. Xong rồi Nu đưa cho bố cầm qua Mỹ để mua giầy cho Nu.

Thứ Tư, 10 tháng 8, 2011

Lá thư của người cha già

(Bố trích từ đoản văn của Og Madino, dịch bởi Alan Phan)


Con yêu dấu,


Ta không xa lạ gì với con. Nhiều tôn giáo, nhiều sắc dân, nhiều phong tục đều có nhiều tên khác nhau để gọi ta. 


Nào là Thượng Đế, Thiên Chúa, Allah, God, Đấng Tối Cao, Đấng Tạo Hóa, Ông Trời, v.v... nhưng thực ra, ta chỉ thích cái tên đơn giản là cha già


Và dù bận rộn đến đâu trong cuộc sống xô bồ, ta cũng muốn con ngồi ra chỗ vắng, bỏ 10 phút nghe lời ta trong lá thư này. 


Bởi vì ...


Ta nghe tiếng than khóc của con.

Nó bay đi trong đêm tối, qua bao nhiêu vì sao, bao nhiêu tầng vũ trụ để lên tận đỉnh trời, vào trong trái tim ta. 


Hãy bình an. Hãy tĩnh lặng với chính mình.


Bởi vì ta sẽ đỡ nhẹ cho con niềm khổ đau này và bởi vì ta đã biết lý do cũng như giải pháp cho con.

Con than khóc cho những ước mơ thời thơ ấu giờ đây đã tan biến theo tháng ngày.

Con than khóc cho những tự tin thời mới lớn giờ đây đã bị những thất bại tàn phá.

Con than khóc cho bao nhiêu tiềm năng, cơ hội bị đổi chác để yên thân.

Con than khóc cho cái cá tính độc đáo đã bị dày vò bởi thị phi của thiên hạ.

Con than khóc cho cái thân thể khỏe đẹp giờ đã suy sụp vì những lựa chọn sai lầm.

Con nhìn lại con với tất cả khinh bỉ, ghê sợ và con quay mặt đau đớn mỗi lần soi gương. 


Nhưng hãy lau khô dòng lệ. Ta đang ở với con và giây phút này là một bắt đầu tinh khôi cho đời con. 

Tất cả những gì đã qua, đã xảy ra ... hãy chôn sâu chúng vào huyệt sâu. Chúng đã chết.


Con có cảm thấy tay ta đang đặt trên trán con?


Con có nghe lời ta thì thầm về bí mật ta đã nói cho con nghe ngày sinh nhật trước. Bí mật mà con đã quên? Hãy nghe ta lập lại.


CON LÀ MỘT SÁNG TẠO NHIỆM MÀU NHẤT CỦA TA. 


Đó là những ngôn từ đầu tiên con nghe khi ra khỏi lòng mẹ. Rồi con khóc. Rồi mọi người cùng khóc. Những giọt nước mắt của hạnh phúc.


Nhưng con đã không tin lời ta ... và những năm tháng kế tiếp, không gì có thể khiến con thay đổi cái nghi ngờ này. 


Làm sao con có thể là một phép mầu khi con đã vụng về thất bại trong những công việc cỏn con nhất? 


Làm sao con có thể là một phép mầu khi bao nhiêu là nợ nần đang đè nặng trên vai con và mỗi đêm con kinh sợ khi nghĩ đến cơm áo cho tương lai?


Ta đã gởi đi không biết bao nhiêu là tiên tri, thánh nhân và siêu nhân để lập lại lời ta về nhiệm mầu mang tên con. 


Rằng con chính là một hiện thân của ta. 


Rằng con có đủ quyền năng để cai trị muôn loài, vá sông lấp biển và tạo dựng những công trình vượt quá trí tưởng tượng của bao thế hệ.


Nhưng con không tin ai. 


Con đốt cháy cái bản đồ vẽ đường hạnh phúc, con bỏ mất cái bằng khoán ban cho người nhận niềm vui thanh nhàn, con thổi tắt những ngọn nến thắp sáng con đường hoan lạc hiền hòa. 

Rồi con vấp ngã, con lạc lối, con run sợ trong bóng tối của hèn nhát và tự kỷ. Con rơi vào một địa ngục do chính con tạo nên.


Dĩ nhiên, con la khóc, con chửi bới cái định mệnh xấu xa của mình. 


Con không chấp nhận trách nhiệm của mình, rằng chính những ý nghĩ nhỏ nhoi và những hành động lười biếng của con là những nguyên nhân cho những hậu quả gặt hái. 


Con tìm một con dê tế thần để đổ lỗi.


Con đổ thừa cho ta. Con than rằng những thiếu sót, những hèn mọn, những cơ hội lỡ, những thua lỗ ... là do một định mệnh mà ta đã sắp sẵn cho con.

Con không thể nào sai hơn.

Để ta tính cho con. 


Trước hết là những thiếu sót bất hạnh của con. Ta đồng ý rằng nếu con không đủ dụng cụ làm sao con có thể xây một đời mới?


Nhưng hãy kiểm điểm. 


Con có bị mù lòa? Không, cả trăm ngàn tế bào thị giác ta đã đặt vào mắt con đã giúp con vui hưởng cái hùng vĩ của núi đồi biển cả, cái tuyệt mỹ của ngàn cánh hạc trên lá đỏ rừng thu, cái tinh khiết của tuyết trắng đêm sao, cái môi cười của một tình nhân ngàn kiếp. 


Hãy đếm một ân phúc.


Tai con có điếc? Không ... 24,000 sợi dây âm thanh ta đặt vào tai con đã rung động những lời thì thầm của sóng biển trên ghềnh đá, của chim hót chào bình minh, của tiếng trẻ cười đùa ngoài công viên, của bài tình khúc trên phím dương cầm. 


Hãy đếm hai ân phúc. 


Miệng con có câm? Không ... chỉ có một sinh vật trên trái đất này có khả năng dùng lời nói để dịu nhẹ người giận dữ, để nâng cao tinh thần người yếu đuối, để khen thưởng người thành công, để dậy dỗ người dốt nát, để bày tỏ tình yêu thơ mộng. 


Hãy đếm ba ân phúc.


Tay chân con có tê liệt? Không ... Con không phải là một cây thông bị chôn chặt vào mảnh đất nhỏ, chịu đựng những mưa gió hàng ngày. Ta đã đặt cho con hơn 500 bắp thịt, 200 khúc xương và 10 cây số dây tủy thần kinh để con có thể chạy nhảy, viết lách, luân vũ và vuốt ve. 


Hãy đếm bốn ân phúc.


Tim con có mạnh khỏe? Con có biết ta đã đặt 100,000 cây số mạch máu lớn nhỏ khắp châu thân con với một cái bơm có nhịp đập hơn 36 triệu lần mỗi năm, không hề sai trật. 


Hãy đếm năm ân phúc.


Da con có bị ghẻ hủi? Thời gian có thể làm hao mòn và rỉ sét mọi sắt thép, nhưng da con là một sáng tạo diệu kỳ. Nó tái sinh liên tục, tế bào mới thay thế tế bào chết thật tự nhiên. 


Hãy đếm sáu ân phúc.


Rồi lá phổi của con? Bao nhiêu triệu lít dưỡng khí đã được lọc tươi mội năm? Và bộ máy tuần hoàn của con? Mỗi một giây, hơn hai triệu tế bào máu được thay thế. 


Hãy đếm mười ân phúc.


Trí óc con có bình thường? Con vẫn còn suy nghĩ tính toán được? 


Hãy đếm ngàn ân phúc. 


Bởi vì đây là bộ máy tinh vi hiện đại nhất của vũ trụ này. Chỉ với hai kí lô nặng, ta đã đặt vào đó 13 tỉ tế bào và hơn ngàn tỉ tỉ ký ức, dữ kiện hồ sơ. Con đã dự trữ trong đó tất cả mọi tiếng động, mọi mùi vị, mọi hình ảnh, mọi cảm nhận từ ngày con sinh ra. Và con sẽ tái nhận bất cứ một kỷ niệm nào trong quá khứ chỉ bằng một chớp mắt. Không một máy điện toán nào, bây giờ hay ngàn kiếp sau, có thể so sánh với trí óc con. Không một kỳ quan nào của thế giới, từ khai thiên đến tận thế, có thể tuyệt kỹ như trí óc này.


Và hơn hết, trái tim con có rung động? Con có cảm thấy tình yêu đang bàng bạc khắp nơi, hay con thấy một cô đơn lạnh buốt đang vây kín?


Ta nói cho con thêm một bí mật về tình yêu. 


Rằng tình yêu đích thực là một tình yêu không đòi hoàn trả. Yêu là cho đi, là trao gửi hoàn toàn, mà không cần biết sẽ nhận lại những gì. 


Bởi vì luồng điện yêu thương không vị kỷ, không điều kiện, mới đủ tinh khiết để lọc sạch tim con và mang đến cho chính con, không phải người nhận, một thanh bình tuyệt đối. 


Hãy đếm ân phúc bằng triệu lần.


CON LÀ MỘT SÁNG TẠO NHIỆM MẦU NHẤT CỦA TA. 


Con có nghèo như con nghĩ? Hãy đếm lại tài sản của con. 


Hãy đếm lại vài ân phúc mà ta vừa kể. 


Và hãy tự hỏi. Có một nhà tỉ phú nào trên thế giới này mà không trao đổi hết gia tài của họ để hưởng thêm những ân phúc đó trước giờ nhắm mắt?


Như vậy, con đã hiểu cái bí mật đầu tiên của hạnh phúc và thành công = đó là con có đầy đủ dụng cụ và khả năng để xây dựng một nền móng cho tòa lâu đài của đời con.


Hãy đếm những ân phúc và hiểu rằng con là một sáng tạo nhiệm mầu nhất của ta. 

Không hiểu và cảm nhận được nguyên lý này, con sẽ không bao giờ có thể trở về từ cõi chết mòn hiện tại.


Và ngay cả nếu con đang thiếu hụt vật chất, hãy nhớ rằng ... người nghèo không phải là người có ít, mà là người muốn nhiều ... 

rằng an sinh thực sự không do những của cải con có mà do những của cải con không cần. 


Những thiếu hụt thua kém mà con nghĩ làm con thất bại, thực ra, chỉ hiện hữu trong đầu óc con.


Hãy đếm lại những ân phúc của mình. Đếm thật kỹ. Ghi thật rõ. Đừng bao giờ quên chúng.


Bây giờ con hãy nhận thêm nguyên lý thứ hai. 


Hãy tuyên dương cái hiếm quý và độc đáo của mình.


Bao lâu nay con đã hủy diệt lần mòn đời con với những tự kỷ, những mặc cảm, những bi quan. Con không thể tha thứ cho chính con những lầm lỡ, những thất bại, những yếu đuối. 


Thế nhưng có bao giờ tự hỏi là tại sao ta sẵn sàng tha thứ tất cả tội lỗi, sai trật của con mà con lại không thể tự tha thứ cho chính mình? 


Ta nói cho con nghe bí mật này.


Con là một báu vật của ta bởi vì cái hiếm quý và độc đáo của con.

Từ khai niên lập địa, ta đã gọt nắn ra hơn 70 tỉ người, có con người nào hoàn toàn giống con hay không? Và ngàn năm sau, cho đến khi tận thế, hãy tin rằng sẽ không ai hoàn toàn giống con, từ tinh thần đến vật chất, sẽ bước đi trên cùng mặt đất này.


Con là một sáng tạo hiếm quý và độc đáo nhất của ta.


Vậy mà con không hề biết hay cảm nhận sự thật này. Con có biết về sự kết hợp kỳ diệu của đời con? Rằng trong 400 triệu tinh trùng từ cha con, chỉ có một con tinh trùng là sống sót trong chặng hành trình nối liền với âm trứng của mẹ con. 

Cái con tinh trùng độc nhất ấy là mầm mống của đời con. Hơn 300 ngàn triệu tỉ tinh trùng, ta đã tạo dựng hoàn toàn khác biệt. Ta độc đáo thêu dệt con bằng cả ngàn triệu DNA thật đặc biệt.


Vậy mà con đã đánh giá con quá thấp khi gia tài ta cho con quá lớn?

Tệ hơn nữa, con còn nghe những dèm pha chê bai của những tiểu nhân quanh con ... và con đã tin lời họ. Tại sao?


Ngày hôm nay, con hãy tuyên dương thật hào hùng cái hiếm quý và độc đáo của mình. Đừng dấu diếm chúng trong bóng tối. Hãy phô diễn cho toàn thế giới. 


Đừng đi theo những bước đi của đám đông, đừng nói theo những lời nói của dư luận, đừng gắng làm một người tầm thường. 


Đừng bao giờ bắt chước. Những kẻ bắt chước luôn luôn thua kém người mẫu vì phó bản không bao giờ so sánh nổi với nguyên bản. 


Hãy ngẩng cao đầu và cười hãnh diện với con người hiếm quý và độc đáo của mình.


Bây giờ con đã nhận hai nguyên lý. 


Thứ nhất, nhớ đếm những ân phúc hằng ngày. 


Thứ hai, luôn luôn phô trương cái độc đáo của mình.


Hai điều đó đã giúp con thấy rằng con không bị trì trệ vì thiếu sót dụng cụ hay vì con quá tầm thường.


Bây giờ đến lời than trách kế tiếp. Rằng con không bao giờ gặp được cơ hội tốt.


Ta nói cho con nghe cái nguyên lý thứ ba về sự thành công. 


Bao nhiêu người áp dụng cái bí mật đơn giản này đã hưởng nhận hạnh phúc, danh tiếng, của cải và an bình. 


Nhưng đa số không thích sử dụng nó. Họ đi tìm thành công bằng những con đường tắt, bằng dối trá, bằng tội lỗi ... và họ đợi ma quỷ đem đến cái gọi là MAY MẮN. 


Họ sẽ đợi và đợi trong thiên thu, như con đã đợi. Và họ sẽ than khóc như con đã than khóc và họ sẽ đổ thừa cho định mệnh, đổ lỗi cho ta.


Nguyên lý này thật đơn giản. Nó ứng dụng hữu hiệu cho mọi lớp người không phân biệt tuổi tác, màu da, chủng tộc hay tôn giáo. 


Đó là ... nếu con phải đi một dặm đường, hãy cố gắng đi hai dặm. Luôn luôn bước thêm một bước nữa.


Cách duy nhất để thành công trong bất cứ một hoàn cảnh nào, một công việc nào ... là luôn luôn cố gắng vượt quá chỉ tiêu đòi hỏi nơi mình, luôn luôn dâng hiến nhiều hơn, từ sản phẩm đến dịch vụ, từ công việc đến xử thế, bất cứ trong hoàn cảnh nào. 


Đây là thói quen số một của mọi người thành công. 


Cách chắc nhất khiến con người trở thành hèn mọn là chỉ làm đủ việc mà con đã được trả lương để làm.


Đừng nghĩ rằng nếu con cho đi nhiều hơn con nhận là con bị lừa gạt. 


Giống như một quả lắc, con càng kéo về một phía thật xa, quả lắc sẽ dao động qua chiều đối diện gấp chục lần lực đẩy. 


Nếu ngày nay, con không nhận được phần mình, để càng lâu, phần của con sẽ sinh sôi nảy nở gấp trăm lần.


Nếu con không chịu bước đi một bước nữa, chỉ làm vừa đủ, là con đã tuyên án cho đời con một kiếp sống hèn mọn. 

Luật nhân quả và thừa trừ luôn luôn tuyệt đối. 


Trái chín mà ngày nay con hưởng thụ đã hiện diện trong cái nhân con vừa gieo trồng ngày hôm qua. Không bao giờ sai trật.


Luôn luôn bước thêm một bước nữa.


Nếu con nghĩ rằng con đang phục vụ một tên chủ không biết điều, hãy tiếp tục phục vụ hắn. Hãy để ta làm người mang nợ của con. Và ta hứa là ta sẽ trả cho con đầy đủ ... nợ càng lâu, lãi xuất càng tích lũy và con sẽ thụ hưởng toàn vẹn cái tích lũy cấp số của món nợ này.


Ta không thể ban cho con sự thành công... chỉ có con là xứng đáng với trái quả mà con đã gieo trồng.


Hãy bước thêm một bước nữa. Và nhìn lại quanh con. 


Con đường ngày hôm qua mới mang đầy dấu tích của tự kỷ và ghen ghét, đã trở thành một thảm nhung của bông hoa hạnh phúc và cơ hội. 


Cái gì đã xảy ra? Thực ra không gì cả, chỉ có chính con đã thay đổi ... 


Và con là tất cả. Con là niềm sáng tạo nhiệm màu nhất của ta, ta đã nói.


Con nhớ lại ba nguyên lý chưa? 


Đếm những ân phúc. 


Tuyên dương cái độc đáo của mình và 


đi thêm một bước nữa.


Kiên nhẫn với sự tiến bộ của con. Con không thể thực hiện những nguyên lý, sửa đổi lối suy nghĩ của con bằng một chớp mắt. 


Và con nên nhớ rằng những gì con thu thập bằng cách thức khó khăn nhất là những báu vật mà con sẽ gìn giữ lâu dài nhất; rằng những ai phải tự tạo ra của cải sẽ giữ được lâu bền hơn là kẻ thừa tự.


Và đừng sợ hãi khi bước vào cuộc đời mới. Không một hành trình vĩ đại nào mà không bị vây quanh bởi trắc trở và rủi ro. Kẻ lo sợ sẽ chồn chân và không bao giờ tới đích. 


Con đã biết con là một phép màu. KHÔNG THỂ CÓ SỢ HÃI TRONG MỘT PHÉP MÀU.


Hãy tự hãnh diện. 


Con không phải là một tai nạn chợt xảy đến trong một phòng thí nghiệm về đời sống. 


Con không phải là một nô lệ cho những quyền lực mà con không thấu hiểu. 


Con là một biểu hiện của tự do tuyệt đối, không tùy thuộc vào một quyền lực nào hay một tình yêu nào ngoài ta. 


Con là một sáng tạo với một mục đích.


Hãy cảm nhận bàn tay âu yếm của ta. Hãy lắng nghe lời ta thì thầm = Ta cần con ... và con cần ta.

Ta cho con quyền năng để suy nghĩ.

Ta cho con quyền năng để yêu thương.

Ta cho con quyền năng để phấn đấu.

Ta cho con quyền năng để sáng tạo.

Ta cho con quyền năng để cười, để nói, để nghe và để cầu nguyện.


Niềm hãnh diện của ta về con không có giới hạn. 


Con là một kỳ quan tuyệt mỹ, một sinh vật toàn diện. Con có thể thích ứng với mọi khí hậu, mọi hoàn cảnh, mọi khó khăn, mọi thử thách. 

Chỉ có con là nắm trong tay hoàn toàn cái định mệnh của con mà không cần một can thiệp nào của ta. 


Chỉ có con là sinh vật độc đáo nhất có thể hành động, không bằng bản năng, mà bằng suy tính và cân nhắc.


Như vậy, ta sẽ nói thêm cho con cái nguyên lý thứ tư về thành công và hạnh phúc ... là ta đã cho con một quyền năng mà ngay cả những thiên thần quanh ta cũng không có.


Đó là quyền năng để lựa chọn.


Với ân phúc này, ta đã nâng con lên một cấp bậc cao hơn cả thiên thần, cả ta, bởi vì thiên thần không thể tự do chọn lựa tội lỗi. 


Ta cho con được làm chủ hoàn toàn định mệnh của con. Giữa thiên đường và địa ngục, con được tự do uốn nắn con người của chính con theo sở thích của mình. 


Con có quyền năng để biến cải con trở thành một sinh vật thấp hèn nhất của thế giới hay hoàn chỉnh con người con thành một thánh nhân hòa đồng với thiêng liêng của vũ trụ.


Và ta đã không bao giờ lấy đi cái quyền năng lựa chọn này của con.


Con hãy tự hỏi con đã làm gì với quyền lực ghê gớm này? 


Hãy nhìn lại con. Hãy nghĩ đến những lựa chọn con đã làm trong quá khứ và hãy nhớ lại những lần con đau đớn quỳ xin cho con được chọn lựa trở lại.

Thế nhưng quá khứ là quá khứ. 


Bây giờ con đã biết thêm một định luật mới của thành công và hạnh phúc. 


Đó là con hãy sử dụng cái quyền năng lựa chọn này thật khôn ngoan.


Hãy chọn yêu thương. Hãy xóa bỏ ghen ghét.


Hãy chọn sáng tạo. Hãy xóa bỏ hủy diệt.


Hãy chọn tiếng cười. Hãy xóa bỏ lời than khóc.


Hãy chọn phấn đấu. Hãy xóa bỏ tinh thần chủ bại.


Hãy khen, đừng chê.


Hãy cho, đừng ăn cắp.


Hãy tăng trưởng, đừng mục rữa.


Hãy hành động, đừng lười biếng.


Hãy cầu nguyện, đừng nguyền rủa.


Nói tóm lại, con hãy chọn sự sống, đừng nghĩ đến cái chết.


Bây giờ, con đã thấu hiểu được rằng những gì con cho là bất hạnh, đều là tự con tạo dựng, bằng những suy nghĩ và hành động của chính con trong quá khứ. 


Những ân phúc mà ta đã giao cho con, cùng với những quyền năng, đã quá lớn và quá nhiều cho bản thân nhỏ bé của con. 


Để xứng đáng, con phải tăng trưởng, phải khôn ngoan hơn. Những trái ngọt cây lành của mặt đất này sẽ hoàn toàn là phần thưởng dành cho con.


Con không phải chỉ là một sinh vật, con phải là một con người đúng nghĩa.


Khả năng của con không có một giới hạn nào. 


Có một sinh vật nào đã tự gây ra lửa? 

Có một sinh vật nào đã làm chủ trọng lực, đã bay thấu trời cao, đã chiến thắng bệnh tật và khí hậu?


Đừng bao giờ đánh giá quá thấp khả năng của con.


Đừng bao giờ an phận sống trong đống rác của loài người.


Từ nay, đừng bao giờ che đậy tài năng của mình. 

Và đừng trì trệ. 


Con có nhớ đứa trẻ hay nói "đến khi ta lớn", rồi khi hắn lớn, "đến khi ta lập gia đình", rồi sau đó, "đến khi ta về hưu". 


Ngày hắn về hưu, hắn sẽ nhìn lại con đường hắn đã đi qua, hắn sẽ chỉ thấy một cánh đồng hoang vắng tàn tạ với những ngọn gió lạnh buốt châu thân. Và hắn sẽ than tiếc tại sao hắn đã bỏ lỡ cả một cuộc đời.


Đừng bao giờ tự kỷ. Mỗi ngày sẽ là một niềm vui mới, một thử thách mới.


Con đã được tái sinh. Hãy nhớ ngày sinh nhật mới này. 


Nhưng như lần trước, con vẫn toàn quyền chọn lựa cho cuộc đời mới của con, hoặc hạnh phúc hay tuyệt vọng, hoặc thành công hay thất bại. Một chọn lựa hoàn toàn của chính con. Ta chỉ có thể đứng nhìn, như lần trước với tất cả hãnh diện, hay buồn rầu.


Và luôn nhớ bốn định luật của hạnh phúc và thành công.

Đếm những ân phúc.

Tuyên dương cái độc đáo của mình.

Bước thêm một bước nữa.

Và khôn ngoan với những lựa chọn trong đời sống.


Sau cùng, một sợi dây để nối liền những nguyên lý trên. 


Đó là hãy sống và làm tất cả mọi sự với yêu thương ... 

yêu thương cho chính con, 

yêu thương cho tha nhân và yêu thương cho ta.


Hãy lau khô những dòng lệ. 


Hãy nắm tay ta và đứng cao người lên. 


Hãy để ta cắt đứt những dây rợ đã trói buộc đời con.


Ngày hôm nay con đã nhận lãnh lời tuyên cáo của ta.

"CON LÀ MỘT SÁNG TẠO NHIỆM MÀU NHẤT."


Với tất cả thương yêu,


CHA GIÀ


P.S. Nếu con đọc lá thư này mỗi tối trước khi đi ngủ, trong 30 đêm liên tiếp, ta hứa sẽ ban cho con một phần thưởng thật ngạc nhiên và thật tuyệt diệu. 

Thứ Tư, 13 tháng 7, 2011

Hai ngày một đêm ở SeaLink Beach Hotel (tiếp theo)



Các hoạt động thể thao.
Xe đạp địa hình miễn phí - món ưa thích của Nu và Duy.
Bơi lội.
Đã quá

Mới mò được "cổ vật"
Bơi sải
Ngụp lặn trong làn nước trong xanh
Cùng bơi


Ngày hôm sau bắt đầu bằng bữa sáng buffet.
Su: " Món gì ngon thế? "


Tranh thủ ăn khỏi trễ giờ rồi.

Thứ Ba, 12 tháng 7, 2011

Hai ngày một đêm ở SeaLink Beach Hotel

Cả nhà vừa đi chơi ở Phan thiết về, có Duy đi cùng. Kỳ này ở SeaLink Beach Hotel, một khu resort vừa khai trương cách đây không lâu. Nu sướng mê vì ở đây có đến 4 hồ bơi. Su thì phấn khích vì sự sang trọng và đẹp đẽ không ngờ của khách sạn. Nhà mình được đón tiếp nồng nhiệt ngay từ sảnh ngoài.


Ấn tượng nhất ban đầu là những cái xe điện chở mọi người đi theo yêu cầu. Thậm chí, chú phục vụ chạy xe xuống tận bãi xe hơi để chở một mình bố lên sảnh làm bố quá ái ngại.
Lobby cực kỳ rộng làm Nu không thể không chụp một bức hình kỷ niệm.
Mỗi người được phục vụ ngay bằng khăn thơm và một ly nước cam mát lạnh khiến ai nấy quên hẳn sự mệt nhọc của hơn bốn tiếng ngồi xe. Su, khác hẳn sự khó chịu thường hay có, cũng bắt chước Nu kỷ niệm một bức hình ở lobby. Rất ra dáng anh Hai.

Rồi là các bức tạo dáng của Su, Nu và Duy trên sân thượng của khách sạn.

Này là "Biểu tượng chiến thắng"

Ba anh em.

Nu chuẩn bị cho hành trình thi vào Trần Đại Nghĩa

Tháng 6 qua thật nhanh. Thế là Nu đã hết một tháng hè. Tháng bảy này Nu bắt đầu cuộc hành trình 'gian khổ'  để chuẩn bị thi vào trường Trần Đại Nghĩa năm tới.
Mẹ tìm các thầy giỏi ở Bình Thạnh để Nu học thêm các môn Văn, Toán và Anh Văn. Bắt đầu từ tháng 7, Nu sẽ học Văn các chiều thứ năm và thứ bảy từ 5:00pm đến 6:30pm. Toán thì học từ 2:00pm đến 4:00pm mỗi chiều thứ bảy và chúa nhật. Không còn thời gian cho Anh văn nữa. Mẹ tìm ra giải pháp là mời chị quen với anh Su đến nhà dạy.
Bố cũng sẽ rất bận rộn để đưa đón Nu đi học.
Ai cũng phải cố gắng nhưng cố gắng của Nu là quan trọng nhất. Cuộc thi sẽ rất khó vì năm nay tỉ lệ chọi đã lên đến 1:10, nhưng anh Su làm được thì Nu cũng phải làm được!

Su's writing assigment again

When television was first invented, it received alot of bad critics. It was considered to contaminate the soul of viewers, to illusionize them with ideas of a fictional world, and to be a waste of time and money. Time itself has proven that those allegations were all wrong, and television soon became a phenomenon, a household appliance that can be seen in almost every house. Therefore, I think the same is happening to the E-mail. Ofcourse everything has its two sides, but in the case of e-mail, the advantages far outweigh the disadvantages.

People will say that email have alot of flaws and difficulties like: spamming, loss of password, having no sincerity and emotion.... But they are all not a big deal and can be either easily negated or fixed. However there are two main reasons why the disadvantages of email cannot outweigh the advantages:

Firstly, email is undeniably a great leap forward of technology because of its convenience. Imagine having relatives living abroad and you want to contact them. When writing a letter seems to be "sincere", "appreciative", there are alot of problems underneath. While you have to pay alot for stamps and transaction fee, you are taking a high risk of losing your letter on the way. If not, you are still annoyed by the long time it took for the letter to arrive and a new one to comeback. If you are sending a letter announcing that you are married, you will probably recieve the congratulation letter after you have already had a kid. Why would you want to do that, when with only a click, you can be relief to know that the email you want to send will be sent to the receiver.

Secondly, and this is the matter of common sense, is that email continues to not only exist, but to become a widespread mean of communication. Darwin evolution theory has stated clearly that, whatever that cannot adapt or cannot provide what its enviroment requires will be came extinct. This is true in the case of the e-mail because if the disadvantages outweigh the advantages, no one will use email and would have continued to write and send letters. The presence of email until today can only mean one thing: email is a means of communication that meets the requirements of even the most nostalgic person.

To conclude, email is definitely a major advancement of technology. Despite the inevitable picayune drawbacks, it had a huge positive impact on professional and social communication. The disadvantages of email, if exist, is only a bit of nostalgia or minor bugs that can be fixed. Email was, were and will play a vital role in the lives of people all around the world.

Su's writing assigment

Since a long time ago, human invented machines to help their lives easier so that they could concentrate on researching something more prodigious. Now we have to ask ourselves: "What are we, masters or slaves?". The answer is:  we have become too dependent on them that now we cannot do things our ancestor could do without them. This is a very negative development because instead of being better, we are now becoming less" intelligent" and leading a sedentary life.

To be honest, we cannot deny the benefits that machines have done to us. However, machines should always be serve only as a tool, not what we cannot live without. Take solving math problems as an example. Before the invention of calculators, our predecessors was adept in solving math problems without the help of anything. Therefore, it is both sarcastic and sad to see that students today consider the calculator as a must-have life saver. Since the later generation of the calculator inventors had to rely on it to do simple calculations with the excuse of "double-checking", and since the invention meant to  human's wisdom, turned out to be downgrading it.

Moreover, by depending too much on machines and advanced technologies, we have eventually led a sedentary life. In the movie "Wall-e", we can see the future humankind if we continue to rely too much on machines. Big, fat, slow people were sitting on a digital chairs that provides people with everything they need without moving a finger. We could be laughing very hard when watching a man and a woman speak to each other face to face like they have never spoken before or when the spaceship captain made an enormous effort to lurch heavily after a long time sitting on digital chairs. However, those moments will become reality if we depend too much on machines and let them do all the work.

In conclusion, it is true that technology made our lives comfortable, but an overdose of anything will just do harm. We are the ones who created the machines, so we are the ones who must take control of them.